Thịt vịt là món ăn quen thuộc trong mâm cơm gia đình Việt, từ vịt luộc, vịt nướng đến bún măng vịt. Tuy giàu đạm và khoáng chất, nhưng không phải bộ phận nào của con vịt cũng nên ăn thường xuyên. Một số phần nếu tiêu thụ quá nhiều có thể làm tăng gánh nặng cho cơ thể, đặc biệt với người có bệnh nền.
1. Da vịt – Nhiều mỡ, dễ tăng cholesterol
Da vịt giòn, béo, là “phần khoái khẩu” của không ít người. Tuy nhiên, đây cũng là nơi tập trung lượng chất béo cao, đặc biệt là chất béo bão hòa. Nếu ăn thường xuyên và với số lượng lớn, da vịt có thể làm tăng cholesterol máu, không tốt cho người mắc bệnh tim mạch, cao huyết áp hoặc rối loạn mỡ máu.
Với người khỏe mạnh, vẫn có thể ăn nhưng nên tiết chế, tránh ăn kèm thêm nhiều món chiên rán nhiều dầu mỡ khác trong cùng bữa.
2. Phao câu vịt – Nhiều mỡ và dễ tích tụ vi khuẩn
Phao câu (phần gần đuôi vịt) thường chứa tuyến nhờn, nhiều mỡ và có mùi đặc trưng nếu không được làm sạch kỹ. Đây cũng là bộ phận dễ tích tụ vi khuẩn nếu quá trình giết mổ, sơ chế không đảm bảo vệ sinh.
Việc ăn nhiều phao câu có thể gây khó tiêu, đầy bụng, thậm chí tăng nguy cơ rối loạn tiêu hóa ở người có hệ tiêu hóa nhạy cảm. Khi chế biến, cần loại bỏ tuyến nhờn và làm sạch kỹ để giảm rủi ro.
3. Nội tạng vịt – Giàu dinh dưỡng nhưng không nên lạm dụng
Gan, lòng, mề vịt chứa nhiều sắt và vitamin, nhưng đồng thời cũng có hàm lượng cholesterol khá cao. Đặc biệt, gan là cơ quan tham gia chuyển hóa và thải độc, nên nếu nguồn vịt không rõ ràng, nguy cơ tồn dư chất không mong muốn có thể tăng lên.
Người bị gout, mỡ máu cao hoặc bệnh gan nên hạn chế ăn nội tạng vịt. Với người bình thường, nên ăn với tần suất vừa phải và đảm bảo nguồn thực phẩm an toàn.
Thịt vịt vẫn là nguồn dinh dưỡng tốt nếu được chế biến hợp vệ sinh và ăn điều độ. Quan trọng không phải là kiêng tuyệt đối, mà là biết chọn phần phù hợp với thể trạng và tình trạng sức khỏe của mình. Ăn đa dạng, cân bằng và tiết chế mới là chìa khóa để vừa ngon miệng vừa an toàn cho cơ thể.