Sao Sport

Xem Học viện Nutifood đào tạo cầu thủ

Văn Nhân

Giữa Festival U14 Gia Lai 2026, hình ảnh cầu thủ trẻ của Học viện Nutifood tập luyện tạo ra sự tò mò cho nhiều người.

Buổi chiều ở Hàm Rồng có nắng rất đẹp và có Festival Bóng đá Quốc tế U14 Gia Lai 2026 nên rộn ràng hơn thường ngày. Trên các sân tập, hàng trăm cầu thủ trẻ đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia, Trung Quốc, Lào và Việt Nam chạy đuổi theo trái bóng với thứ năng lượng rất đặc biệt của tuổi thơ.

Khán giả đứng kín quanh sân. Phụ huynh tranh thủ ghi hình con mình thi đấu. Những tiếng gọi nhau bằng đủ thứ ngôn ngữ tạo nên cảm giác giống một ngày hội bóng đá thực sự. Nhưng giữa khung cảnh ấy, có một hình ảnh khiến nhiều người dừng lại tò mò. Một nhóm cầu thủ nhỏ tuổi tập với bóng có nền tảng kỹ thuật rất ấn tượng.

Cầu thủ trẻ của Học viện Nutifood tập luyện.
Cầu thủ trẻ của Học viện Nutifood tập luyện.

Ban đầu, không ít người nghĩ đó chỉ là một bài khởi động vui vẻ. Nhưng rồi càng nhìn, càng thấy đặc biệt. Những cậu bé ấy chuyền bóng, rê bóng và xử lý một cách rất tự nhiên. Đó là lứa ba của Học viện Nutifood. HLV trực tiếp dạy các em là HLV Graechen, người từng đào tạo lứa Công Phượng, Xuân Trường, Văn Toàn gần 20 năm trước.

Có phụ huynh trầm trồ hỏi: “Sao tụi nhỏ lại chơi bóng kỹ thuật được như vậy?”. Một người khác trả lời: “Đó là giáo án của JMG”. Tôi chợt nhớ rằng bóng đá Việt Nam từng thay đổi rất nhiều từ những điều tưởng như kỳ lạ ấy.

Ngày trước, khi Học viện HAGL Arsenal JMG ra đời, người ta cũng từng ngạc nhiên với chuyện cầu thủ tập chân trần, học văn hóa, học tiếng Anh hay được dạy cách ứng xử như những học sinh thực thụ. Nhưng rồi lứa Công Phượng trưởng thành, và bóng đá Việt Nam bắt đầu thay đổi cách nhìn về đào tạo trẻ.

Học viện Nutifood bây giờ vẫn đi trên con đường ấy, với giấc mơ bóng đá tử tế và kỹ thuật suốt hơn 1 thập kỷ.

Và phía sau những đôi chân ấy không đơn giản chỉ là chuyện giáo án bóng đá. Đó là cả một hành trình đào tạo con người từ gốc rễ.

Ở Học viện Nutifood, cầu thủ trẻ không được xem như những “sản phẩm bóng đá” chỉ để thi đấu và tìm kiếm danh hiệu. Điều học viện hướng đến là đào tạo ra những con người toàn diện, nơi bóng đá chỉ là một phần trong hành trình trưởng thành của các em.

Trò chuyện với người viết, một thành viên của Học viện Nutifood cho biết, ngay từ khi bước chân vào học viện, các cầu thủ đã được sống trong môi trường với chế độ sinh hoạt, học tập và tập luyện được xây dựng bài bản. Các em được chăm sóc dinh dưỡng thể thao theo tiêu chuẩn riêng. Điều này đặc biệt quan trọng với bóng đá trẻ Việt Nam, nơi thể hình và nền tảng thể lực từng là điểm yếu kéo dài suốt nhiều năm.

Học viện Nutifood không chỉ đầu tư bữa ăn đủ chất cho cầu thủ, mà còn xây dựng giáo trình dinh dưỡng khoa học để giúp các em phát triển chiều cao, thể trạng và sức bền ngay từ nhỏ. Những thay đổi ấy từng giúp nhiều cầu thủ ở học viện có bước tiến rõ rệt về thể hình và sức mạnh.

Học viện Nutifood còn đặc biệt chú trọng giáo dục văn hóa. Các cầu thủ trẻ vẫn học văn hóa đầy đủ song song với bóng đá. Các em được tạo điều kiện học đến đại học, thay vì chỉ tập trung toàn bộ cho sân cỏ. Có nghĩa bóng đá không phải con đường duy nhất mà các em phải bám víu. Nếu một ngày không thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, các em vẫn có tri thức để bước tiếp trong cuộc sống. Đó là điều rất đẹp.

Trong bóng đá trẻ Việt Nam, đôi khi người ta quá ám ảnh với chuyện thắng thua, thành tích hay tìm ra “thần đồng”. Nhưng nhìn những đứa trẻ ở Học viện Nutifood, điều quan trọng hơn có lẽ là cách người lớn đang chuẩn bị cho tương lai của các em. Một tương lai không chỉ có sân cỏ.

Thực tế, ít ai biết rằng 17 cầu thủ khóa ba của Học viện Nutifood được tuyển chọn cực kỳ gắt gao. Có nơi tổ chức tuyển sinh nhưng HLV Graechen không chọn nổi một cầu thủ nào vì chưa đạt yêu cầu. Mỗi học viên được đầu tư khoảng 8 tỷ đồng trong suốt 7 năm đào tạo.

Hai năm đầu tiên thì các cầu thủ tập chân trần.
Hai năm đầu tiên thì các cầu thủ tập chân trần.

Điều đặc biệt hơn, Học viện Nutifood không có đội bóng chuyên nghiệp ở V.League để tìm kiếm lợi nhuận hay quảng bá hình ảnh theo cách dễ dàng hơn. Họ chỉ âm thầm đào tạo trẻ. Giữa thời đại bóng đá ngày càng hào nhoáng và đầy áp lực thành tích, cách làm ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Bởi cuối cùng, giá trị lớn nhất của bóng đá trẻ có lẽ không phải tạo ra bao nhiêu ngôi sao, mà là tạo ra những con người tốt hơn nhờ bóng đá.

Buổi chiều ở Hàm Rồng nắng đẹp, những đứa trẻ miệt mài tập luyện. Một hình ảnh rất đẹp, và bóng đá Việt Nam rồi sẽ có thêm một thế hệ mới để hy vọng.

Chia sẻ FacebookChia sẻ

Bài viết

Văn Nhân

ĐƯỢC QUAN TÂM

TIN MỚI