Khi sự quan tâm kịp thời ngăn chặn điều đáng tiếc
Theo Cổng TTĐT Bộ Công an, khoảng 14 giờ ngày 06/4/2026, giữa cái nắng như đổ lửa, người dân khu 2, xã Vĩnh Lộc phát hiện một bé gái khoảng 15 tuổi, mặc đồng phục học sinh, đạp xe đi lại nhiều lần với vẻ mặt hoảng loạn. Linh cảm có điều chẳng lành, nhiều người đã chủ động gọi em lại hỏi han.
Thế nhưng, trái với sự mong đợi, em chỉ biết khóc, cũng không nói thành lời và liên tục né tránh mọi sự tiếp xúc của những người xung quanh. Dù đã được nhiều người mời vào nghỉ ngơi, uống nước, em vẫn kiên quyết từ chối và tiếp tục đạp xe trong trạng thái mất phương hướng. Nhận thấy nguy cơ mất an toàn, chị Phạm Thị Thơ đã nhanh chóng gọi điện báo tin cho Công an xã Vĩnh Lộc.
Ngay khi tiếp nhận tin báo, Đại úy Ngô Giáp Đồng, cán bộ Cảnh sát khu vực, Công an xã Vĩnh Lộc đã nhanh chóng báo cáo chỉ huy đơn vị và lập tức có mặt để xác minh sự việc. Khi đến địa điểm được thông báo, Đại úy Đồng thấy cháu gái vẫn đang đạp xe trong vô định giữa trời nắng nóng. Quá trình tiếp cận cháu gái, mặc dù được đồng chí Đồng và một số người dân hỏi han, động viên nhưng cháu vẫn không có thái độ hợp tác.
Trước một đứa trẻ đang sợ hãi, anh cùng người dân đã kiên trì tiếp cận, lựa lời trấn an, tạo cảm giác an toàn cho em. Bằng sự nhạy bén, Đại úy Ngô Giáp Đồng và mọi người phát hiện logo trên áo đồng phục mà em đang mặc là của Trường THCS Hà Tiến nên đã nhanh chóng liên hệ với Công an xã Tống Sơn (địa phương có tên trường THCS Hà Tiến) để phối hợp xác minh.
Thông tin được làm rõ: em gái bị lạc là L.N.H (sinh năm 2010), học sinh Trường THCS Hà Tiến, xã Tống Sơn. Do hạn chế về ngôn ngữ và tâm lý chưa ổn định, sau giờ tan học, em đã một mình đạp xe rời khỏi nhà, khiến gia đình rơi vào tình trạng hoang mang, lo lắng tột độ.
180 phút của sự kiên nhẫn và niềm vui vỡ òa của gia đình
Giữa cái nắng gắt, hình ảnh người chiến sĩ Công an cùng người dân nhẹ nhàng dỗ dành, âm thầm đồng hành, bảo vệ em suốt nhiều giờ đồng hồ đã để lại ấn tượng sâu sắc. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự thấu cảm, khi họ hiểu rằng, điều em cần lúc ấy không phải là những câu hỏi dồn dập, mà là sự an tâm.
Từng phút trôi qua là từng nỗ lực không ngừng nghỉ để kết nối thông tin, xác minh nhân thân, đồng thời bảo đảm an toàn tuyệt đối cho em. Và rồi, sau gần 3 giờ đồng hồ, hành trình ấy đã có một cái kết trọn vẹn.
Sau khi xác minh được thông tin của em, Đại úy Ngô Giáp Đồng đã phối hợp với Công an xã Tống Sơn liên hệ với người thân của em. Nhận được tin con gái đã được tìm thấy an toàn, cách nhà gần 30 km, anh L.V.T, bố của em gần như vỡ òa. Những giờ phút căng thẳng, lo lắng tột cùng cuối cùng cũng khép lại bằng niềm hạnh phúc nghẹn ngào khi con được trở về.
Trong giây phút đoàn tụ, không chỉ có niềm vui của gia đình, mà còn là sự ấm lòng của những người đã tham gia giúp đỡ. Trước khi bàn giao cháu, Đại úy Ngô Giáp Đồng ân cần dặn dò gia đình cần quan tâm, theo dõi sát sao hơn để tránh những tình huống tương tự.
Câu chuyện nhỏ tại xã Vĩnh Lộc là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của tinh thần cộng đồng. Nếu không có sự tinh ý, trách nhiệm của người dân và sự vào cuộc kịp thời của lực lượng Công an, hậu quả có thể khó lường.
Những dòng thư cảm ơn chân thành của gia đình gửi tới bà con khu 2 và Công an xã Vĩnh Lộc, đặc biệt là Đại úy Ngô Giáp Đồng, không chỉ là lời tri ân, mà còn là sự khẳng định niềm tin của Nhân dân đối với lực lượng Công an, những người luôn sẵn sàng có mặt khi dân cần, hết lòng vì sự bình yên của cuộc sống.
Giữa cuộc sống còn nhiều bộn bề, chính những hành động nhỏ nhưng đầy trách nhiệm như vậy đã góp phần làm nên những điều lớn lao. Bởi đôi khi, sự bình yên không đến từ những điều xa xôi, mà bắt đầu từ chính sự quan tâm kịp thời của mỗi người xung quanh.
Hành trình 180 phút khép lại, nhưng dư âm về tình người, về trách nhiệm và sự tận tụy vẫn còn lan tỏa, như một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc: khi cộng đồng cùng chung tay, mọi hành trình lạc lối đều có thể tìm thấy lối về.