Không phải lúc nào đi tàu qua Nghệ An - quê hương của bà xã cầu thủ Hồ Văn Cường - cô giáo Nguyễn Linh, cũng chỉ là một hành trình để đến điểm cuối.
Có những đoạn đường, chỉ cần kéo rèm và nhìn ra ngoài cửa sổ, hành khách có thể bắt gặp những khung cảnh rất khác: cánh đồng trải dài, làng quê nằm nép bên đường ray, những vùng đồi núi và các cây cầu bắc qua sông.
Khi ô cửa tàu trở thành một “khung hình” của xứ Nghệ
Tuyến đường sắt Bắc – Nam đi qua Nghệ An với chiều dài khoảng 95,5 km, qua nhiều khu vực dân cư, đồng ruộng và địa hình khác nhau. Chính sự thay đổi liên tục của cảnh vật khiến hành trình bằng tàu có một nét thú vị riêng.
Nếu đi vào ban ngày, du khách có thể thử hạn chế sử dụng điện thoại và dành thời gian ngồi cạnh cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài thay đổi chậm rãi theo tốc độ đoàn tàu, đủ để người ta nhận ra những điều mà nếu di chuyển bằng ô tô trên cao tốc, rất dễ bị bỏ qua.
Có lúc là những mái nhà thấp thoáng sau hàng cây. Có lúc là ruộng đồng mở ra hai bên đường ray. Rồi chỉ sau vài phút, khung cảnh lại chuyển sang những vùng có địa hình gồ ghề hơn.
Đây cũng chính là điểm hấp dẫn của việc ngắm Nghệ An từ trên tàu: không có một khung cảnh cố định, mỗi đoạn đường lại giống như một bức tranh khác.
Qua Quỳnh Văn, cảnh vật bắt đầu có những thay đổi thú vị
Một trong những khu vực đáng chú ý là vùng Quỳnh Văn. Địa hình nơi đây có cả đồng bằng và đồi núi, khiến đường sắt hiện hữu có những đoạn chạy quanh co thay vì thẳng tắp.
Với hành khách ngồi sát cửa sổ, những đoạn đường cong cũng tạo ra một góc nhìn khá thú vị. Thay vì đường ray chạy thẳng hút về phía chân trời, đoàn tàu liên tục đổi hướng, phía trước là những toa tàu nối dài, phía ngoài cửa sổ là cảnh làng quê xen giữa cây xanh và những khoảng ruộng.
Nếu thời tiết đẹp, đây là lúc chiếc điện thoại có thể được lấy ra để ghi lại vài khoảnh khắc rất đời thường của Nghệ An.
Những cánh đồng và làng quê hiện ra từ ô cửa nhỏ
Rời khu vực có địa hình đồi núi, đoàn tàu tiếp tục đi qua những vùng dân cư và đồng ruộng.
Một điều thú vị khi ngắm cảnh từ tàu là góc nhìn khá thấp. Những hàng cây, con đường làng, mái nhà, cánh đồng hay người dân đang làm việc hiện ra gần hơn so với khi nhìn từ trên cao.
Đặc biệt, vào những thời điểm đồng ruộng có màu xanh, khung cảnh bên ngoài cửa sổ tạo cảm giác rất yên bình. Những xóm làng nằm giữa các khoảng ruộng khiến hành khách có cảm giác đang đi xuyên qua một miền quê thay vì chỉ đơn thuần đi ngang một tỉnh trên hành trình Bắc – Nam.
Đó cũng là lý do nhiều người thích chọn chỗ ngồi gần cửa sổ khi đi tàu. Chỉ cần ngồi yên, cảnh vật tự động “chạy” trước mắt.
Một trải nghiệm khác khi tàu đi qua những cây cầu
Những đoạn tàu chạy qua cầu cũng là khoảnh khắc đáng chú ý. Tại Nghệ An, tuyến đường sắt từng đi qua khu vực cầu Yên Xuân bắc qua sông Cả. Cây cầu và vùng sông nước xung quanh tạo nên một góc nhìn hoàn toàn khác so với cảnh đồng ruộng, làng xóm thường thấy dọc hành trình.
Khi đoàn tàu bắt đầu chạy trên cầu, cảnh vật hai bên cửa sổ mở rộng hơn. Mặt nước, bãi bồi và những khoảng không phía xa khiến vài phút ngắn ngủi trên cầu trở thành một trong những đoạn đáng nhớ của chuyến đi.
Nếu ngồi đúng phía cửa sổ và đi vào thời điểm ánh sáng đẹp, hành khách còn có thể bắt gặp những khung hình rất khác của sông nước xứ Nghệ.