Trong thế giới kiếm hiệp của Kim Dung, các nhân vật nữ không chỉ tạo dấu ấn bởi dung mạo mà còn bởi số phận và ảnh hưởng của họ đến những biến động lớn trong giang hồ. Tây Thi, Hương Hương Công Chúa, Tiểu Long Nữ và Vương Ngữ Yên thường được độc giả gọi là "tứ đại mỹ nhân", đại diện cho bốn vẻ đẹp khác biệt: khuynh quốc, thuần khiết, thoát tục và đài các.
Dù xuất hiện trong những bối cảnh khác nhau, bốn giai nhân đều cho thấy cách Kim Dung dùng nhan sắc để mở rộng chiều sâu nhân vật. Có người dùng vẻ đẹp làm thay đổi thời cuộc, có người trở thành bi kịch của tình yêu, cũng có người được nhớ đến nhờ võ công hoặc trí tuệ hiếm có.
Tây Thi
Tây Thi xuất hiện trong Việt Nữ Kiếm, gắn với câu chuyện lịch sử về nước Việt và nước Ngô thời Xuân Thu. Nàng vốn là cô gái giặt lụa ở Trữ La, sau được Phạm Lãi đưa vào kế hoạch giúp Câu Tiễn phục quốc. Trong tác phẩm, Kim Dung không dành quá nhiều lời miêu tả trực diện cho dung mạo Tây Thi, nhưng lại khiến vẻ đẹp ấy trở nên nổi bật qua phản ứng của A Thanh.
A Thanh vốn là nữ kiếm khách có võ công xuất chúng, từng muốn sát hại Tây Thi vì ghen tuông. Tuy nhiên, khi nhìn thấy dung nhan của nàng, A Thanh không nỡ ra tay, khiến kiếm khí lệch đi. Tây Thi không biết võ công, song vẻ đẹp khuynh thành của nàng lại được xem như sức mạnh có thể làm lung lay lòng người và tác động đến cả cục diện một vương triều.
Hương Hương Công Chúa
Hương Hương Công Chúa, tên thật Kha Tư Lệ, là nhân vật gây nhiều ám ảnh trong Thư Kiếm Ân Cừu Lục. Nàng là con gái tộc trưởng người Hồi Hột, em gái của Hoắc Thanh Đồng. Hương Hương Công Chúa được miêu tả có cơ thể tỏa ra mùi hương tự nhiên, kết hợp với dung mạo thuần khiết, trong sáng đến mức khiến người đối diện khó lòng rời mắt.
Vẻ đẹp của nàng từng khiến những người đang chuẩn bị giao chiến phải chững lại, không còn giữ nguyên ý chí chém giết. Không biết võ công, không am hiểu mưu lược, Hương Hương Công Chúa lại bị cuốn vào cuộc tranh đoạt giữa Trần Gia Lạc và Càn Long. Khi nhận ra sự phản bội của Càn Long, nàng chọn cái chết để cảnh báo cho người mình yêu, để lại một trong những bi kịch đau đớn nhất trong tiểu thuyết Kim Dung.
Tiểu Long Nữ
Tiểu Long Nữ của Thần Điêu Hiệp Lữ là biểu tượng nổi bật nhất cho vẻ đẹp lạnh lùng, thanh cao và thoát tục. Lớn lên trong Cổ Mộ, gần như không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nàng luôn xuất hiện trong trang phục trắng, mang dung mạo thanh tú và khí chất tĩnh lặng như băng tuyết. Sự xa cách ấy khiến Tiểu Long Nữ giống một nhân vật bước ra từ chốn thần tiên hơn là giang hồ đầy hỗn loạn.
Không chỉ sở hữu nhan sắc nổi bật, Tiểu Long Nữ còn là cao thủ võ lâm. Nàng tinh thông võ công phái Cổ Mộ, sử dụng dải lụa mềm, kim châm và nhiều tuyệt kỹ như Ngọc Nữ Tâm Kinh, Ngọc Nữ kiếm pháp. Trải qua nhiều biến cố, hiểu lầm và những lần chia ly kéo dài, Tiểu Long Nữ vẫn giữ sự kiên định trong tình cảm, để rồi cuối cùng cùng Dương Quá rời khỏi giang hồ sau khi trùng phùng.
Vương Ngữ Yên
Vương Ngữ Yên trong Thiên Long Bát Bộ được gọi là "thần tiên tỷ tỷ" bởi dung mạo khiến Đoàn Dự liên tưởng đến pho tượng ngọc trong động Vô Lượng. Là tiểu thư của Mạn Đà Sơn Trang, nàng sở hữu vẻ đẹp đài các, dịu dàng và thanh nhã. So với Tiểu Long Nữ, Vương Ngữ Yên không quá lạnh lùng, nhưng vẫn mang cảm giác xa vời bởi xuất thân cùng vẻ đẹp quý phái.
Vương Ngữ Yên không có nội lực và cũng không biết võ công phòng thân, song lại sở hữu trí nhớ hiếm có. Vì muốn giúp Mộ Dung Phục, nàng đã đọc và ghi nhớ rất nhiều bí kíp võ học trong Lang Hoàn Ngọc Động. Khi chứng kiến các cao thủ giao đấu, nàng có thể nhận ra chiêu thức, phân tích điểm yếu và chỉ cách hóa giải. Chính trí tuệ này khiến Vương Ngữ Yên trở thành một trong những nhân vật nữ đặc biệt nhất trong thế giới Kim Dung.
Tứ đại mỹ nhân của Kim Dung không chỉ được nhớ đến nhờ nhan sắc. Tây Thi gắn với biến động lịch sử, Hương Hương Công Chúa là biểu tượng của vẻ đẹp bi thương, Tiểu Long Nữ đại diện cho sự thanh khiết và thủy chung, còn Vương Ngữ Yên gây ấn tượng bởi trí tuệ uyên bác. Mỗi người một số phận, nhưng đều góp phần làm nên sức hấp dẫn lâu bền của thế giới kiếm hiệp Kim Dung.