Trong thế giới kiếm hiệp của Kim Dung, nhiều nữ nhân được nhớ đến bởi nhan sắc khuynh thành hay chuyện tình bi thương. Tuy nhiên, Lam Phượng Hoàng của Tiếu Ngạo Giang Hồ lại trở thành dấu ấn rất khác: một mỹ nhân vừa hoang dã, quyến rũ, vừa mang khí chất tự do hiếm thấy giữa giang hồ đầy quy tắc và định kiến.
Là giáo chủ Ngũ Độc Giáo vùng Vân Nam, Lam Phượng Hoàng xuất hiện với vẻ ngoài rực rỡ và có phần ma mị. Nàng không mang dáng vẻ khuê các chuẩn mực của các nữ tử Trung Nguyên mà đại diện cho nét đẹp phóng khoáng của miền biên tái. Kim Dung xây dựng nhân vật này như một gam màu đối lập hoàn toàn với sự nghiêm cẩn, lễ giáo và đầy ngụy tạo của giới võ lâm chính phái.
Theo nguyên tác, Lam Phượng Hoàng khoảng ngoài 20 tuổi, sở hữu nhan sắc nổi bật cùng phong thái khiến người khác khó rời mắt. Nàng thường mặc y phục sặc sỡ, quấn khăn nhiều màu, trên tay và cổ chân đeo đầy vòng bạc phát ra tiếng leng keng mỗi khi di chuyển. Tất cả tạo nên hình ảnh vừa bí ẩn vừa quyến rũ, đậm dấu ấn văn hóa vùng Vân Nam.
Không chỉ khác biệt ở ngoại hình, Lam Phượng Hoàng còn gây ấn tượng bởi tính cách bất chấp lễ giáo. Nàng nói năng tự nhiên, thích trêu chọc nam nhân bằng những lời lả lơi khiến nhiều kẻ tự nhận chính nhân quân tử phải đỏ mặt. Tuy nhiên, phía sau vẻ ngoài táo bạo ấy lại là một cô gái thẳng thắn và trong sáng. Chính sự đối lập đó khiến nhân vật này trở nên đặc biệt trong hệ thống nữ nhân của Kim Dung.
Điểm khiến giang hồ e dè Lam Phượng Hoàng không chỉ nằm ở nhan sắc mà còn ở bản lĩnh của một giáo chủ Ngũ Độc Giáo. Dù tuổi đời còn trẻ, nàng đã trở thành thủ lĩnh của môn phái nổi danh về độc thuật và trùng độc. Lam Phượng Hoàng có khả năng điều khiển rắn rết, bò cạp hay các loài độc trùng chỉ bằng tiếng sáo hoặc vài động tác đơn giản. Cái tên của nàng đủ khiến nhiều cao thủ phải kiêng nể.
Bên cạnh đó, nàng còn là người tinh thông dược lý. Khi Lệnh Hồ Xung rơi vào tình trạng kiệt quệ nội lực, Lam Phượng Hoàng đã dùng những phương pháp lấy độc trị độc để giúp chàng duy trì mạng sống. Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, đây không chỉ là biểu hiện của tài năng mà còn cho thấy sự can đảm và quyết đoán của nhân vật.
Tuy nhiên, điều làm nên sức hút lớn nhất của Lam Phượng Hoàng lại nằm ở nghĩa khí. Nàng quý mến Lệnh Hồ Xung vì sự hào sảng và không hề phân biệt xuất thân hay chính tà. Từ sự cảm phục ấy, Lam Phượng Hoàng chủ động kết nghĩa huynh muội với chàng bằng nghi thức uống rượu pha độc trùng - một cách thể hiện niềm tin tuyệt đối theo phong tục của Ngũ Độc Giáo. Sau đó, nàng luôn gọi Lệnh Hồ Xung là đại ca với sự kính trọng chân thành.
Không ít lần Lam Phượng Hoàng đứng ra bảo vệ bằng hữu bất chấp hiểm nguy. Khi Nhậm Doanh Doanh và Lệnh Hồ Xung gặp nạn, nàng sẵn sàng dẫn theo giáo chúng vượt đường xa tham gia các cuộc chiến sinh tử. Tinh thần trượng nghĩa ấy khiến Lam Phượng Hoàng trở thành một trong những nữ nhân cá tính và đáng nhớ nhất của Tiếu Ngạo Giang Hồ.
Thông qua nhân vật này, Kim Dung cũng gửi gắm triết lý quen thuộc trong các tác phẩm của ông: chính - tà đôi khi chỉ là lớp vỏ định kiến của giang hồ. Người dùng độc chưa chắc là kẻ xấu, còn kẻ luôn nói đạo lý chưa hẳn đáng tin. Lam Phượng Hoàng vì thế không chỉ là một mỹ nhân quyến rũ mà còn đại diện cho vẻ đẹp tự do, chân thành và đầy khí phách giữa thế giới võ lâm nhiều giả dối.