Trong nhiều năm qua, Trấn Thành gần như mặc định là cái tên đại diện cho thành công phòng vé phim Tết Việt. Từ Bố già, Nhà bà Nữ đến Mai, nam nghệ sĩ liên tục tự phá kỷ lục, tạo nên chuỗi phim Tết trăm tỷ chưa từng có tiền lệ. Tuy nhiên, chính vị thế "độc nhất" ấy đang dần trở thành con dao hai lưỡi, không chỉ với thị trường mà còn với bản thân Trấn Thành khi hình ảnh đạo diễn của anh bị đặt làm "thước đo" cho mọi cuộc đua phòng vé.
Tín hiệu khởi động sớm của mùa phim Tết 2026 phần nào cho thấy điều đó. Theo số liệu từ Box Office Vietnam, trong ngày mở bán vé sớm, Nhà Ba Tôi Một Phòng của Trường Giang tạm dẫn đầu với hơn 50 triệu đồng doanh thu, trong khi Thỏ Ơi! của Trấn Thành mới chỉ ghi nhận hơn 1 triệu đồng. Dù đây chỉ là giai đoạn thăm dò và chưa phản ánh cục diện thực sự, con số này vẫn nhanh chóng trở thành đề tài bàn luận sôi nổi bởi nó đi ngược với hình ảnh "bất bại" mà khán giả từng quen thuộc khi nhắc đến Trấn Thành.
Sự chú ý quá mức này phản ánh một thực tế đáng lo: mỗi động thái của phim Trấn Thành đều bị soi chiếu như chuẩn mực chung của phòng vé. Khi phim anh thắng lớn, thị trường được xem là khởi sắc. Nhưng chỉ cần một tín hiệu chậm nhịp, lập tức xuất hiện những nghi ngại về sức hút, về "độ bão hòa" của tên tuổi Trấn Thành thậm chí là về tương lai của phim Việt mùa Tết. Trong khi đó, các đạo diễn khác lại ít khi phải gánh áp lực tương tự.
Ở chiều ngược lại, chính các nhà làm phim khác cũng đang vô tình bị đặt dưới cái bóng quá lớn mang tên Trấn Thành. Thành công hay thất bại của họ thường được đem ra so sánh trực tiếp với những kỷ lục hàng trăm, thậm chí nửa nghìn tỷ đồng mà Trấn Thành từng thiết lập. Điều này tạo ra một chuẩn mực thiếu công bằng bởi không phải mọi tác phẩm đều được sinh ra với tham vọng hay điều kiện để chạm đến những con số khổng lồ như vậy.
Với riêng Trấn Thành, việc bị xem là "thước đo" khiến mọi dự án mới đều phải đối mặt với kỳ vọng vượt trội, thậm chí phi thực tế. Thỏ Ơi! không chỉ là một bộ phim Tết thông thường mà còn bị đặt lên bàn cân với toàn bộ chuỗi thành tích trước đó của chính anh. Bất kỳ sự khởi đầu chậm nào cũng dễ bị diễn giải thành dấu hiệu sa sút thay vì được nhìn nhận như một biến số bình thường của thị trường.
Ở góc độ rộng hơn, hiện tượng này đặt ra câu hỏi cho điện ảnh Việt: liệu sự phát triển của phòng vé có đang phụ thuộc quá nhiều vào một vài cái tên ngôi sao? Khi Trấn Thành trở thành "chuẩn mực" thị trường dễ rơi vào trạng thái lệ thuộc, thiếu đa dạng về cách đánh giá thành công. Điều đó không chỉ tạo áp lực cho cá nhân anh, mà còn kìm hãm cơ hội định hình những giá trị mới cho điện ảnh nội địa.
Dẫu vậy, cần nhìn nhận công bằng rằng cuộc đua phòng vé Tết vẫn còn rất dài. Doanh thu mở bán sớm chỉ phản ánh mức độ quan tâm ban đầu, chưa quyết định thành bại của một bộ phim. Trấn Thành, với kinh nghiệm nhiều năm thống lĩnh mùa Tết, vẫn là cái tên có khả năng tạo cú bứt tốc mạnh mẽ khi phim chính thức ra rạp.
Song rõ ràng, việc hình ảnh đạo diễn Trấn Thành bị mặc định như "thước đo" cho cả thị trường đang là dấu hiệu đáng suy ngẫm. Không chỉ với riêng anh, mà với cả điện ảnh Việt, đã đến lúc cần nhiều chuẩn mực hơn, đa dạng hơn, để thành công không chỉ được định nghĩa bằng việc so sánh với một "hiện tượng độc nhất".