Nửa đầu năm 2026, điện ảnh Việt chứng kiến sự bùng nổ của hàng loạt dự án ra rạp ở nhiều thể loại khác nhau. Thị trường ghi nhận không ít tác phẩm cán mốc doanh thu trăm tỷ, thậm chí phá vỡ những kỷ lục chưa từng có tại phòng vé nội địa. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có những bộ phim không đạt được kỳ vọng, để lại nhiều tiếc nuối cho ê-kíp và khán giả.
Vào dịp Tết Nguyên đán 2026, NSND Hồng Vân góp mặt trong dự án Nhà Mình Đi Thôi. Tác phẩm khai thác đề tài gia đình quen thuộc nhưng đặt trong bối cảnh hiện đại, nơi xung đột giữa tham vọng cá nhân và giá trị tình thân luôn tồn tại song song. Sau khoảng một tháng công chiếu, dự án dừng lại với doanh thu hơn 14 tỷ đồng trước khi rời rạp.
Trong phim, NSND Hồng Vân đảm nhận vai bà Lành - người mẹ giữ vai trò kết nối cảm xúc trong gia đình. Diễn xuất của nữ nghệ sĩ tiếp tục cho thấy sự ổn định với phong cách tự nhiên, giàu trải nghiệm và mang đậm hơi thở đời sống. Nhân vật của bà Lành được xem là điểm neo cảm xúc, giúp cân bằng mạch phim giữa những xung đột gia đình.
Dù vậy, Nhà Mình Đi Thôi vẫn bị đánh giá là thiếu điểm nhấn rõ rệt. Cách tiếp cận nhẹ nhàng, an toàn giúp phim dễ xem nhưng chưa đủ sức cạnh tranh trong bối cảnh thị trường ngày càng khốc liệt. Đặc biệt khi ra mắt sau mùa cao điểm Tết, thời điểm có nhiều phim “nặng đô” hơn về truyền thông và hiệu ứng khán giả.
Không lâu sau đó, dịp lễ 30/4 tiếp tục chứng kiến một dự án gây mang lại cảm giác tiếc nuối khác, đó là Trùm Sò của NSƯT Đức Thịnh. Bộ phim lấy bối cảnh làng Sứa Đỏ, nơi người dân sống bằng nghề nuôi sò, xoay quanh nhân vật Trùm Sò, người đàn ông giàu có nhưng keo kiệt, bị cuốn vào một vụ mất vàng cùng những người bạn cũ, từ đó mở ra hàng loạt tình huống vừa hài hước vừa chứa đựng mâu thuẫn về lòng tham và tình người.
Trong dự án lần này, NSƯT Đức Thịnh vừa đảm nhận vai trò đạo diễn, vừa tham gia diễn xuất với vai nhân vật Trùm Sò là trung tâm của câu chuyện. Diễn xuất của anh được đánh giá là khá vừa vặn với màu sắc hài dân gian của phim. Một số ý kiến cho rằng anh thể hiện tròn vai, đặc biệt ở những phân đoạn mang tính hài và tình huống đời thường. Tuy nhiên, phim vẫn bị nhận xét là thiếu đột phá trong diễn xuất tổng thể, khi nhiều mảng miếng hài quen thuộc và chưa tạo được cảm xúc mới lạ rõ rệt cho khán giả so với các tác phẩm trước đó.
Điểm chung dễ thấy ở hai dự án của NSND Hồng Vân và NSƯT Đức Thịnh là đều được đầu tư nghiêm túc về mặt nội dung, nhưng lại gặp khó trong việc tạo hiệu ứng bứt phá tại phòng vé. Con số 14 tỷ đồng vì thế không chỉ đơn thuần là một kết quả doanh thu, mà còn phản ánh rõ khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế trong bối cảnh thị trường điện ảnh ngày càng cạnh tranh khốc liệt.
Ở một góc nhìn rộng hơn, đây cũng là tín hiệu cho thấy khán giả đang ngày càng đòi hỏi cao hơn về kịch bản, cách kể chuyện và sự mới mẻ trong trải nghiệm điện ảnh. Những tác phẩm an toàn, dù được thực hiện bởi tên tuổi lớn, cũng không còn dễ dàng chiếm ưu thế như trước.
Khép lại hai dự án với cùng một con số không quá như kỳ vọng, câu chuyện của NSND Hồng Vân và NSƯT Đức Thịnh tiếp tục đặt ra bài toán quen thuộc nhưng chưa bao giờ cũ của điện ảnh Việt, đó là bài toán cân bằng giữa giá trị nghệ thuật, sự đón nhận của khán giả và sức cạnh tranh tại phòng vé.