Trong cấu trúc xã hội phong kiến Trung Quốc, tầng lớp kỹ nữ thường bị xem là những người có địa vị thấp nhất. Phần lớn họ xuất thân từ gia đình nghèo khó, bị bán vào các thanh lâu từ khi còn nhỏ và phải trải qua quá trình đào tạo để phục vụ khách làng chơi. Chính đặc thù công việc khiến việc phòng tránh mang thai trở thành một vấn đề sống còn đối với họ.
Theo nhiều ghi chép lịch sử và các tài liệu dân gian được truyền lại, người Trung Quốc cổ đại đã áp dụng nhiều biện pháp tránh thai khác nhau, dù phần lớn chưa được khoa học hiện đại chứng minh về hiệu quả và thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy cơ đối với sức khỏe.
Một trong những phương pháp thường được nhắc đến là sử dụng màng ruột động vật, chủ yếu từ cừu hoặc lợn. Đây được xem như hình thức sơ khai của bao cao su ngày nay. Lớp màng mỏng sau khi được xử lý sẽ được dùng như một vật cản nhằm hạn chế khả năng thụ thai. Dù còn rất thô sơ, đây vẫn được xem là bước tiến đáng kể trong bối cảnh y học cổ đại.
Bên cạnh đó, nhiều nền văn minh cổ, bao gồm cả Trung Quốc, Ai Cập và Ấn Độ, từng lưu truyền các bài thuốc tránh thai sử dụng phân động vật như cá sấu hoặc voi. Người xưa tin rằng tính axit trong các nguyên liệu này có thể làm giảm khả năng sống sót của tinh trùng. Tuy nhiên, dưới góc nhìn y học hiện đại, đây là phương pháp không những thiếu cơ sở khoa học mà còn tiềm ẩn nguy cơ gây nhiễm trùng nghiêm trọng.
Một cách khác từng xuất hiện trong các giai thoại lịch sử là sử dụng xạ hương. Chất liệu quý hiếm này được lấy từ tuyến mùi của hươu xạ đực và vốn được dùng trong Đông y cũng như chế tạo nước hoa. Người xưa cho rằng việc thoa hoặc đặt xạ hương gần vùng rốn có thể ảnh hưởng đến khả năng sinh sản của phụ nữ. Một số nghiên cứu hiện đại cho thấy xạ hương có thể tác động đến hoạt động sinh lý, nhưng chưa có bằng chứng xác thực về công dụng tránh thai.
Ngoài ra, trong dân gian còn lưu truyền bí quyết dùng nước nghệ tây để vệ sinh vùng kín sau khi quan hệ. Nghệ tây vốn là loại gia vị đắt đỏ, được xem là dược liệu quý trong nhiều nền y học cổ truyền. Tuy nhiên, hiệu quả tránh thai của phương pháp này đến nay vẫn chưa được khoa học công nhận.
Đáng sợ nhất có lẽ là việc sử dụng thủy ngân. Một số tài liệu cho biết các bài thuốc dành cho kỹ nữ thời xưa có thể được pha trộn thủy ngân với mục đích làm mất khả năng sinh sản. Dưới góc độ y học hiện đại, đây là chất cực độc, có thể gây tổn thương não, gan, hệ thần kinh và dẫn đến vô sinh nếu tiếp xúc lâu dài. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng chính việc lạm dụng các bài thuốc chứa thủy ngân đã để lại hậu quả nặng nề cho không ít phụ nữ trong các thanh lâu cổ đại.
Dù tính xác thực của một số phương pháp vẫn còn là chủ đề tranh luận giữa các nhà sử học, những câu chuyện này phần nào phản ánh số phận nhiều bi kịch của tầng lớp kỹ nữ dưới chế độ phong kiến. Không chỉ bị tước đoạt quyền tự do, họ còn phải đánh đổi sức khỏe, thậm chí cả khả năng làm mẹ, để tồn tại trong một xã hội đầy định kiến và bất công.