Sự ra đi của Công chúa Astrid của Na Uy ở tuổi 94, chỉ hai ngày sau lễ tang của anh trai bà - Quốc vương Harald V khép lại một chương đặc biệt trong lịch sử Hoàng gia Na Uy. Trong nhiều thập kỷ, bà được biết đến không chỉ bởi vai trò tận tụy với Vương quyền mà còn bởi phong cách thanh lịch cùng bộ sưu tập trang sức hoàng gia đặc biệt.
Trong số đó, nổi bật nhất là bộ trang sức turquoise gồm vương miện, vòng cổ và trâm cài, được xem là một trong những báu vật mang tính biểu tượng gắn liền với Công chúa Astrid. Sau khi bà qua đời, bộ trang sức này được dự kiến chuyển giao cho các thành viên nữ thuộc dòng chính của Hoàng gia Na Uy, trong đó có Nữ hoàng Mette-Marit.
Câu chuyện về chiếc vương miện bắt đầu từ năm 1902, nhiều thập kỷ trước khi Công chúa Astrid chào đời.
Vương miện được Vua Edward VII của Anh tặng cho vợ mình, Nữ hoàng Alexandra, nhân sinh nhật lần thứ 58 của bà. Món trang sức gây ấn tượng với sự kết hợp giữa kim cương và những viên ngọc turquoise màu xanh đặc trưng. Không có nhiều hình ảnh ghi lại cảnh Nữ hoàng Alexandra đeo chiếc vương miện này. Sau khi bà qua đời, báu vật được truyền lại cho con gái là Công chúa Maud. Sau này, Maud trở thành Nữ hoàng Maud của Na Uy khi kết hôn với Vua Haakon VII.
Từ đó, chiếc vương miện trở thành một phần trong kho báu trang sức của Hoàng gia Na Uy.
Trong giai đoạn Thế chiến II, món trang sức được lưu giữ tại Anh từ năm 1938, trong bối cảnh Hoàng gia Na Uy phải sống lưu vong sau khi phát xít Đức xâm lược đất nước. Đến năm 1953, chiếc vương miện mới được đưa trở lại Na Uy.
Một năm sau, sau khi Thái hậu Märtha qua đời vào năm 1954, chiếc vương miện được trao cho con gái bà là Công chúa Astrid.
Chiếc vương miện sau đó trở thành một trong những món trang sức đặc trưng nhất của Công chúa Astrid. Năm 1968, sau đám cưới của Thái tử Harald, bộ sưu tập trang sức hoàng gia được phân chia và chiếc vương miện chính thức được xác định là tài sản cá nhân của Astrid.
Kể từ đó, công chúa thường xuyên sử dụng món trang sức này trong những dịp trọng đại. Bà kết hợp vương miện với vòng cổ và trâm cài đồng bộ, tạo nên một bộ trang sức turquoise đặc biệt với những viên đá xanh nổi bật trên nền kim cương.
Không đơn thuần là món đồ trang sức, bộ turquoise còn gắn liền với một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời Công chúa Astrid.
Sau khi mẹ bà qua đời, Astrid trở thành một trong những nhân vật có vai trò đặc biệt tại Hoàng gia. Khi cha bà, Vua Olav V, lên ngôi, bà đảm nhận vai trò như một Đệ nhất phu nhân trên thực tế, đồng hành cùng cha trong nhiều hoạt động của Hoàng gia.
Sau này, Công chúa Astrid kết hôn với vận động viên Olympic Johan Ferner. Cuộc hôn nhân khiến bà mất tước hiệu "Her Royal Highness", đồng thời không còn giữ vị trí Đệ nhất phu nhân và mất quyền kế vị ngai vàng. Tuy nhiên, bà vẫn tiếp tục đồng hành cùng Hoàng gia Na Uy trong nhiều sự kiện quan trọng. Trong suốt nhiều thập kỷ, hình ảnh Công chúa Astrid xuất hiện tại các sự kiện cấp nhà nước cùng chiếc vương miện turquoise đã trở nên quen thuộc với công chúng Na Uy.
Điều khiến việc chuyển giao chiếc vương miện đặc biệt được chú ý là mong muốn của chính Công chúa Astrid.
Theo kế hoạch, món trang sức sẽ không bị cất giữ vĩnh viễn trong kho báu hoàng gia sau khi bà qua đời. Thay vào đó, chiếc vương miện được dự kiến tiếp tục được các thành viên nữ của dòng chính Hoàng gia Na Uy sử dụng. Điều này đồng nghĩa với việc một báu vật có lịch sử hơn một thế kỷ sẽ tiếp tục xuất hiện trong đời sống hoàng gia thay vì chỉ được bảo quản như một hiện vật.
Nữ hoàng Mette-Marit được xem là một trong những người có khả năng tiếp tục câu chuyện của chiếc vương miện này. Bên cạnh bà, Công chúa Ingrid Alexandra - người đứng thứ hai trong thứ tự kế vị ngai vàng Na Uy cũng có thể trở thành một trong những thành viên tiếp tục sử dụng bộ trang sức quý giá.
Sự chuyển giao ấy vì thế mang ý nghĩa lớn hơn một món trang sức được trao từ người này sang người khác. Đó là cách một phần lịch sử của Hoàng gia Na Uy tiếp tục được gìn giữ qua những thế hệ mới.
Sau sự ra đi của Công chúa Astrid, chiếc vương miện turquoise một lần nữa bước sang một chương mới. Từ món quà Vua Edward VII dành cho Nữ hoàng Alexandra năm 1902, qua Nữ hoàng Maud, Thái hậu Märtha và Công chúa Astrid, báu vật này nay được kỳ vọng tiếp tục đồng hành cùng những người phụ nữ thuộc thế hệ mới của Hoàng gia Na Uy.
Hơn một thế kỷ sau khi được tạo ra, chiếc vương miện vẫn giữ nguyên sức hút, nhưng câu chuyện phía sau nó đã trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử vương triều Na Uy.