Sự việc diễn ra tại một ngôi làng nhỏ thuộc thành phố Tân Thái (Xintai), tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, nơi cả cộng đồng đã cùng nhau giữ một bí mật suốt nhiều năm vì sự bình an của một cụ bà 90 tuổi sống cô quạnh. Người phụ nữ ấy không hề hay biết rằng hai người con, niềm tự hào và cũng là chỗ dựa tinh thần lớn nhất đời bà đã vĩnh viễn ra đi sau một tai nạn nghiệt ngã.
Theo lời kể của dân làng, cụ bà có một cuộc đời nhiều truân chuyên. Bà mất chồng từ rất sớm, một mình gánh vác mọi khó khăn để nuôi hai con khôn lớn. Những năm tháng lam lũ ấy cuối cùng cũng được đền đáp khi các con trưởng thành, có công việc ổn định. Thế nhưng, số phận lại một lần nữa thử thách người mẹ già khi cả hai người con không may qua đời trong một tai nạn, để lại bà lẻ loi giữa tuổi xế chiều.
Trước thực tế đau lòng ấy, dân làng đã đứng trước một lựa chọn đầy giằng xé. Cụ bà tuổi đã cao, lại mang trong mình nhiều bệnh mãn tính. Việc thông báo tin dữ, theo họ, có thể trở thành cú sốc quá lớn, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của bà. Sau nhiều lần bàn bạc, cả làng đã thống nhất cùng nhau che giấu sự thật, dựng lên một câu chuyện chung để bảo vệ tinh thần cho cụ.
Trưởng làng chia sẻ rằng, ngày nào cụ bà cũng ra đứng trước cửa nhà, ánh mắt mong mỏi, miệng lẩm bẩm rằng con trai mình đang làm việc ở thị trấn khác và sớm muộn gì cũng sẽ trở về. Để duy trì niềm tin ấy, mỗi sáng ông đều gõ cửa nhà bà, nói rằng con trai bà nhờ ông ghé thăm. Những người hàng xóm thì thay nhau mang cơm nước, nhu yếu phẩm đến, luôn miệng giải thích đó là tiền và quà do con trai gửi về nhờ chăm sóc mẹ.
Không chỉ người dân, đội ngũ y tế trong làng cũng tham gia giữ kín câu chuyện. Các bác sĩ khi thăm khám đều tránh né mọi câu hỏi liên quan đến con cái của bà. Theo một nhân viên y tế, huyết áp của cụ bà thường xuyên ở mức cao, tinh thần lại nhạy cảm, nên bất kỳ cú sốc tâm lý nào cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Suốt nhiều năm liền, hơn 200 hộ dân trong làng đã cùng nhau giữ vững “lời nói dối nhân ái” này. Khi được hỏi liệu có ngày nào đó sự thật sẽ được tiết lộ hay không, trưởng làng chỉ khẽ lắc đầu. “Chừng nào bà cụ còn sống, chừng đó chúng tôi vẫn muốn bà tin rằng con mình vẫn đâu đó trên đời, để những năm tháng cuối cùng của bà trôi qua trong bình yên”, ông nói.
Câu chuyện ấy, dù gây nhiều tranh luận, vẫn khiến không ít người xúc động trước sự đồng lòng và lựa chọn đầy nhân văn của cả một cộng đồng làng quê.