Trước đó, trên một diễn đàn mạng xã hội, hình ảnh một bài văn của học sinh tiểu học được chia sẻ và nhanh chóng thu hút sự quan tâm. Đề bài giáo viên đưa ra là: “Tả thầy giáo em”.
Trong phần bài làm, em học sinh viết: “Thầy giáo em tên là Long. Thầy em rất lực lưỡng, 2 lỗ mũi thầy bằng 2 hòn sỏi. Thầy đeo lủng lẳng một chùm, nào bật lửa, nào chìa khoá, nào nhíp nhổ râu”.
Cách quan sát và sử dụng từ ngữ có phần đặc biệt của học trò khiến nhiều người bật cười. Đặc biệt, những chi tiết được đưa vào bài văn đều khá cụ thể, cho thấy em đã quan sát thầy giáo rất kỹ.
Sau khi chấm bài, giáo viên cho học sinh 6 điểm và để lại lời phê: “Tả kì cục quá”. Có lẽ, chi tiết mà em học sinh miêu tả dù chân thật nhưng lại có phần khiến cô giáo "đỏ mặt" và cảm thấy "kì cục".
Qua bài làm có thể thấy, học sinh đã cố gắng đưa những đặc điểm mình quan sát được vào bài viết, nhưng cách lựa chọn từ ngữ và diễn đạt vẫn còn vụng về. Một số hình ảnh được so sánh theo suy nghĩ rất riêng của trẻ nhỏ nên khi đặt vào câu văn lại tạo cảm giác hài hước.
Những bài văn như vậy không phải chuyện hiếm ở lứa tuổi tiểu học. Khi mới làm quen với việc miêu tả, các em thường có cách quan sát rất trực tiếp, nghĩ gì viết nấy và chưa biết lựa chọn từ ngữ sao cho phù hợp với văn cảnh.
Vì thế, bên cạnh việc nhận xét những điểm chưa tốt, sự hướng dẫn của giáo viên và phụ huynh cũng đóng vai trò quan trọng. Thông qua việc đọc sách, luyện viết và được góp ý thường xuyên, học sinh có thể dần biết cách chọn lọc chi tiết, sử dụng từ ngữ chính xác hơn và diễn đạt suy nghĩ một cách tự nhiên.
Dù bài văn chưa thật trau chuốt, sự hồn nhiên trong cách nhìn của học sinh cũng khiến câu chuyện trở nên thú vị. Đây có lẽ cũng là nét đáng yêu của những bài văn ở lứa tuổi tiểu học.