Supergirl từng được xem là phép thử quan trọng cho vũ trụ DC dưới thời James Gunn và Peter Safran. Sau khi Superman tạo được hiệu ứng tích cực vào năm 2025, bộ phim riêng về Kara Zor-El do Milly Alcock thủ vai được kỳ vọng sẽ mở rộng màu sắc mới cho DCU với góc nhìn gai góc hơn, nổi loạn hơn và mang hơi thở phiêu lưu vũ trụ khác biệt. Thế nhưng, ngay khi loạt đánh giá đầu tiên xuất hiện, tác phẩm của đạo diễn Craig Gillespie lại nhanh chóng rơi vào vùng tranh luận gay gắt.
Theo các số liệu được ghi nhận trong tuần ra mắt, Supergirl chỉ đạt khoảng 56-58% điểm phê bình trên Rotten Tomatoes, đồng nghĩa với việc phim bị xếp vào nhóm "rotten". Đây là kết quả khá nhạy cảm với DC Studios, bởi những dự án trước đó của DCU như Creature Commandos, Peacemaker mùa 2 và Superman đều có điểm số tích cực hơn đáng kể. Với một thương hiệu đang trong giai đoạn tái thiết, việc bộ phim điện ảnh thứ hai nhận phản ứng lưng chừng rõ ràng không phải tín hiệu dễ chịu.
Điều đáng nói là Supergirl không bị chê vì lựa chọn diễn viên chính. Ngược lại, Milly Alcock gần như là điểm sáng được nhắc đến nhiều nhất trong phần lớn bài phê bình. Nữ diễn viên người Úc mang đến một Kara Zor-El bốc đồng, tổn thương, có chút bất cần nhưng vẫn giữ được sự mong manh cần thiết của một người sống sót sau bi kịch Krypton. Nhiều cây bút cho rằng Alcock có thần thái riêng, không cố trở thành phiên bản nữ của Superman, cũng không bị chìm trong chiếc bóng của David Corenswet.
Vấn đề của phim nằm ở phần còn lại. Kịch bản của Ana Nogueira bị đánh giá là ôm quá nhiều ý tưởng nhưng thiếu sự kết dính. Supergirl muốn vừa là hành trình trả thù, vừa là câu chuyện chữa lành, vừa là phim phiêu lưu vũ trụ, lại vừa cố mang màu sắc "punk rock" kiểu James Gunn. Khi các lớp cảm xúc không được xử lý đủ mượt, bộ phim dễ rơi vào trạng thái nặng nề, rời rạc và thiếu cao trào. Một số nhận xét còn cho rằng tác phẩm giống như đang bắt chước tinh thần của Guardians of the Galaxy và Mad Max hơn là tự xây dựng bản sắc riêng.
Craig Gillespie, người từng gây ấn tượng với I, Tonya và Cruella, cũng không tránh khỏi chỉ trích. Dù có vài khoảnh khắc hình ảnh lạ mắt, phần hành động của Supergirl bị cho là thiếu lực, thiếu sự bùng nổ cần có ở một phim siêu anh hùng vũ trụ. Những trận chiến liên tiếp xuất hiện nhưng không tạo cảm giác choáng ngợp. Tông màu u tối, bụi bặm và đôi lúc quá xám cũng khiến bộ phim trở nên nặng nề hơn kỳ vọng, nhất là khi câu chuyện trung tâm lại xoay quanh một nhân vật có biểu tượng gắn với hy vọng.
Jason Momoa trong vai Lobo tạo được sự tò mò lớn trước khi phim ra rạp, nhưng nhân vật này lại gây tiếc nuối vì thời lượng chưa đủ nhiều. Momoa có năng lượng hỗn loạn, phóng túng và rất hợp với Lobo, song sự xuất hiện của anh chủ yếu giống một điểm nhấn phụ hơn là nhân tố thật sự thay đổi nhịp phim. Phản diện Krem do Matthias Schoenaerts đảm nhận cũng chia rẽ ý kiến khi có người cho rằng nhân vật đủ tàn nhẫn để làm đối trọng với Kara, nhưng nhiều đánh giá lại xem đây là một phản diện mờ nhạt, thiếu chiều sâu và không xứng với tham vọng của bộ phim.
Tại Việt Nam, cộng đồng yêu phim DC cũng bắt đầu chia thành nhiều luồng ý kiến. Một bên cho rằng Supergirl khó cứu vì nhân vật chưa có fanbase đại chúng mạnh, lại phải cạnh tranh với những thương hiệu hoạt hình lớn trong mùa phim hè. Một số ý kiến khác lại nhìn nhận điểm số thấp của phim, cho rằng những yếu tố như cốt truyện khó đoán, nhịp hành động nhẹ nhàng hay phản diện đơn giản có thể là lý do khiến tác phẩm chưa tạo được sức nặng như kỳ vọng. Dù vậy, vẫn có nhóm khán giả bênh vực Milly Alcock và cho rằng nếu bỏ qua kỳ vọng quá cao, Supergirl vẫn là một trải nghiệm giải trí có cá tính.
Điểm số Rotten Tomatoes không phải bản án cuối cùng, nhưng nó cho thấy DCU chưa thể yên tâm sau thành công ban đầu của Superman. James Gunn có thể viết và đạo diễn phim siêu anh hùng rất tốt, nhưng việc xây dựng cả một vũ trụ điện ảnh đòi hỏi sự ổn định từ nhiều ê-kíp khác nhau. Supergirl đã trở thành một lời nhắc khá rõ rằng nếu chỉ có diễn viên hợp vai và vài ý tưởng táo bạo là chưa đủ. Một vũ trụ điện ảnh muốn bay cao cần nhiều hơn thế thì cần kịch bản chắc, nhịp phim sắc và một bản sắc đủ mạnh để khán giả nhớ đến sau khi rời rạp.