Fjord (đạo diễn Cristian Mungiu)
Với lần thứ hai giành Cành cọ vàng sau kiệt tác 4 Months, 3 Weeks and 2 Days (2007), đạo diễn người Romania Cristian Mungiu tiếp tục tạo nên một tác phẩm căng chậm đầy sức nặng với bộ phim chính kịch - pháp đình này, xoay quanh một cặp vợ chồng người Romania-Na Uy theo đạo Thiên Chúa đối mặt với hệ thống bảo vệ trẻ em nghiêm ngặt của Na Uy.
Theo phong cách đặc trưng của Mungiu, Fjord mở ra trong vùng xám của những xung đột đạo đức, không hề áp đặt quan điểm, đồng thời “đưa ra xét xử” không chỉ các nhân vật (cặp đôi xuất sắc do Renate Reinsve và Sebastian Stan thể hiện) mà cả khán giả. Liệu chúng ta có thể vượt qua định kiến để chạm tới sự thật? Giữa khung cảnh hùng vĩ của một vịnh hẹp phủ sắc xanh xám u ám, Fjord mang chiều sâu đúng như cái tên.
Paper Tiger (đạo diễn James Gray)
Tương tự tác phẩm từng dự Cannes Armageddon Time, Paper Tiger khai thác ký ức cá nhân của James Gray với những yếu tố bán tự truyện, tiếp tục giải cấu trúc “Giấc mơ Mỹ” trong phong cách điện ảnh chậm rãi quen thuộc của ông. Câu chuyện lấy bối cảnh New York thập niên 1980, xoay quanh một gia đình ở Queens vô tình bị cuốn vào vòng xoáy tội phạm Nga, với hai anh em người Do Thái do Adam Driver và Miles Teller thủ vai, cùng Scarlett Johansson trong vai người vợ được xây dựng đầy ấn tượng.
Khi phim dần chuyển mình thành một noir kiểu thập niên 1970 gợi nhớ Chinatown, Paper Tiger vẫn giữ trọng tâm là bi kịch gia đình trong cấu trúc chặt chẽ. Tác phẩm mang đậm tinh thần cổ điển, hình ảnh chắc tay và có tiềm năng trở thành một “kinh điển” mới của điện ảnh Mỹ.
Club Kid (đạo diễn Jordan Firstman)
Gợi nhớ những tác phẩm Sundance tràn đầy năng lượng từng chinh phục khán giả và ban giám khảo, bộ phim trưởng thành của Jordan Firstman kể về hành trình kết nối giữa cha và con trai yêu âm nhạc (tựa đề “kid” mang nghĩa kép). Đây là một trong những “hit” bất ngờ tại Cannes năm nay. Bộ phim giàu chất New York, khắc họa chi tiết cộng đồng LGBTQ+ như một “gia đình được lựa chọn” của nhân vật chính (do Firstman và Reggie Absolom thủ vai). Club Kid vừa sắc sảo vừa gần gũi, cân bằng giữa tiếng cười và nước mắt, mang đến một câu chuyện tưởng như quen thuộc nhưng lại đầy mới mẻ.
Teenage Sex and Death at Camp Miasma (đạo diễn Jane Schoenbrun)
Những bộ phim slashers thập niên 1980 như Friday the 13th hay The Evil Dead chính là nguồn cảm hứng mà Jane Schoenbrun yêu thích và khai thác thuần thục. Với kinh nghiệm từ We’re All Going to the World’s Fair và I Saw the TV Glow, đạo diễn tiếp tục phát huy thế mạnh thể loại của mình. So với các tác phẩm trước, Camp Miasma có phần đại chúng hơn nhưng vẫn đậm tính queer, nổi bật với “phản ứng hóa học” giữa Hannah Einbinder và Gillian Anderson. Vừa châm biếm vừa tôn vinh dòng phim kinh dị cổ điển, tác phẩm mang đến một trải nghiệm vừa rùng rợn, vừa gợi cảm và đầy năng lượng.
Minotaur (đạo diễn Andrey Zvyagintsev)
Đạo diễn của Loveless và Leviathan trở lại đầy ấn tượng sau thời gian dài vắng bóng với Minotaur. Bộ phim là một thriller khai thác bi kịch hôn nhân, đặt trong bối cảnh nước Nga đầy bất ổn chính trị và tham nhũng. Dù gợi liên tưởng đến các tác phẩm kinh điển như Unfaithful, Zvyagintsev vẫn tạo nên bản sắc riêng với cách kể chuyện lạnh lùng, ám ảnh và giàu không khí căng thẳng. Khi ngoại tình và tội ác đe dọa phá vỡ cuộc sống của một cặp đôi thượng lưu, bộ phim dần dẫn đến một kết thúc u ám, mang màu sắc bi quan đặc trưng của đạo diễn.
Jim Queen (đạo diễn Nicolas Athane & Marco Nguyen)
Là một trong những điểm nhấn hoạt hình của Cannes năm nay, Jim Queen xuất hiện trong suất chiếu nửa đêm và nhanh chóng gây chú ý. Tác phẩm mang phong cách hoạt hình rực rỡ, táo bạo và hài hước châm biếm kiểu South Park. Câu chuyện xoay quanh một loại virus khiến đàn ông đồng tính trở nên dị tính, buộc một influencer thể hình người Paris phải tìm cách đảo ngược tình thế. Vừa là lời tôn vinh văn hóa queer, vừa là cú châm biếm giới ảnh hưởng mạng xã hội, Jim Queen là một tác phẩm “người lớn” đúng nghĩa: hỗn loạn, hài hước và không ngại gây sốc.
The Man I Love (đạo diễn Ira Sachs)
Rami Malek từng giành Oscar với vai Freddie Mercury trong Bohemian Rhapsody, nhưng chính Ira Sachs mới là người dường như hiểu rõ nhất cách khai thác những nét diễn đặc biệt, sắc sảo của anh. Trong phim này, Malek thực sự tỏa sáng trong vai Jimmy George - một nghệ sĩ trình diễn đầy cuốn hút sống ở trung tâm New York, đang mang trong mình căn bệnh AIDS giữa cao trào khủng hoảng thập niên 1980.
Thay vì trực tiếp mô tả sự tàn khốc của thời kỳ đó, The Man I Love tôn vinh đời sống sáng tạo của một con người nghệ sĩ, được nuôi dưỡng bởi tình yêu, sự kết nối trí tuệ và một cộng đồng gắn bó, cùng nhau tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống thông qua nghệ thuật. Với phong cách quan sát tinh tế đặc trưng của Sachs, bộ phim vừa mang màu sắc tang thương vừa là một bản tưởng niệm đầy trân trọng.
All of a Sudden (đạo diễn Ryusuke Hamaguchi)
Liên hoan phim Cannes năm nay sử dụng hình ảnh mang tính biểu tượng từ Thelma & Louise cho poster, và nhìn lại danh sách phim tham dự, điều đó hoàn toàn có lý do. Nhiều tác phẩm khai thác mối quan hệ giữa hai người phụ nữ, nơi họ nâng đỡ, thử thách và thay đổi lẫn nhau. Điều này cũng đúng với bộ phim nhẹ nhàng nhưng giàu cảm xúc của đạo diễn từng đoạt Oscar Drive My Car, Ryusuke Hamaguchi.
Tác phẩm là một thiền định sâu lắng về sự sống và cái chết, mang đến những suy tư triết học đầy nhập tâm. Hai diễn viên Virginie Efira và Tao Okamoto vào vai một giám đốc viện chăm sóc sáng tạo và một đạo diễn sân khấu mắc ung thư, từ đó hình thành một tình bạn đầy chất tinh thần và ý tưởng. Chậm rãi, tĩnh lặng nhưng giàu sức lay động, All of a Sudden giống như một trải nghiệm chiêm nghiệm giúp người xem trở nên sâu sắc hơn.
La Perra (đạo diễn Dominga Sotomayor)
Kể về hành trình chữa lành tổn thương tinh thần, bộ phim Chile mang màu sắc ngụ ngôn La Perra theo chân một người phụ nữ trung niên và chú chó con bị bỏ rơi mà cô nhận nuôi để lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống. Bộ phim vừa tái hiện đời sống thường nhật trên một hòn đảo Chile ngập gió biển, vừa khắc họa chân thực thế giới của loài chó với sự quan sát đầy yêu thương của đạo diễn Sotomayor.
La Perra xây dựng hai tuyến song song: câu chuyện của Yuri - chú chó, và người phụ nữ, cả hai đều khao khát sự tự do theo cách riêng. Tác phẩm giành giải “Palm d’Og” năm nay (một giải thưởng có thật), vừa có những khoảnh khắc xúc động có thể khiến người yêu chó ám ảnh, vừa là một bộ phim chữa lành đầy dịu dàng.
Gentle Monster (đạo diễn Marie Kreutzer)
Từ đạo diễn Corsage, Marie Kreutzer mang đến một tác phẩm nữ quyền trầm lặng nhưng đầy ám ảnh, đặt ra câu hỏi: nếu người bạn yêu thương nhất lại che giấu một mặt tối thì sao? Và bạn sẽ phản ứng như thế nào trước sự thật ấy - phủ nhận, sốc, giận dữ hay chấp nhận? Những câu hỏi này xoáy sâu vào cuộc đời một nghệ sĩ piano do Léa Seydoux thủ vai, khi chồng cô bị cảnh sát điều tra vì một sự việc kinh hoàng.
Biến cố kéo theo sự sụp đổ không chỉ của gia đình cô mà còn liên quan đến một nữ cảnh sát điều tra cũng đang đối diện những vấn đề riêng về đàn ông trong cuộc sống. Một trong những phim gây tranh luận nhất Cannes năm nay, Gentle Monster giống như một tiếng hét thầm lặng, hứa hẹn sẽ còn được bàn luận nhiều khi ra mắt quốc tế.
Clarissa (đạo diễn Arie Esiri & Chuko Esiri)
Một bản chuyển thể đầy sáng tạo từ tiểu thuyết Mrs. Dalloway của Virginia Woolf, nhưng được đặt trong bối cảnh Nigeria hiện đại, Clarissa vừa mang tính cổ điển vừa mang tinh thần cách tân mạnh mẽ. Với dàn diễn viên ấn tượng gồm Sophie Okonedo, David Oyelowo, Ayo Edebiri và nhiều tên tuổi khác, bộ phim theo chân Clarissa - một phụ nữ giàu có ở Lagos trong quá trình chuẩn bị cho một bữa tiệc, đồng thời tái kết nối với bạn cũ và người tình cũ. Câu chuyện đan xen giữa hiện tại và quá khứ, mở ra những suy tư về bản sắc, giai cấp và di sản thực dân. Clarissa được xem là một trong những tác phẩm táo bạo nhất sẽ ra mắt trong năm.
La Más Dulces (Strawberries) (đạo diễn Laïla Marrakchi)
Một câu chuyện về tình chị em và sự gắn kết nữ giới, Strawberries của Laïla Marrakchi mang màu sắc hiện thực xã hội nhưng vẫn đầy hy vọng. Bộ phim theo chân hai phụ nữ trẻ Morocco làm công nhân hái dâu theo mùa ở miền Nam Tây Ban Nha, nơi họ phải đấu tranh để bảo vệ phẩm giá trước người chủ bạo hành và lợi dụng.
Tác phẩm tôn vinh sự dũng cảm của những người phụ nữ dám đứng lên chống lại bất công, đồng thời phản ánh vấn đề lao động nhập cư trên toàn cầu. Dù chạm đến nhiều góc tối của xã hội, Strawberries vẫn giữ tinh thần lạc quan, khẳng định khát vọng tự do và công lý của phụ nữ trong một thế giới còn nhiều bất bình đẳng.