Nếu phải chọn một trong những phần rực rỡ nhất trong thế giới võ hiệp Kim Dung, Xạ điêu tam bộ khúc gần như luôn nằm trong nhóm được nhắc đến đầu tiên. Ba tác phẩm Anh hùng xạ điêu, Thần điêu đại hiệp và Ỷ thiên đồ long ký không chỉ xây dựng một giang hồ rộng lớn, mà còn tạo ra nhiều thế hệ cao thủ với võ công, khí chất và con đường tu luyện rất khác nhau.
Cũng vì vậy, câu hỏi ai là người có võ công mạnh nhất trong toàn bộ bộ ba này luôn gây tranh luận. Nếu không tính những nhân vật huyền thoại đã qua đời trước thời điểm câu chuyện chính diễn ra như Độc Cô Cầu Bại, Trương Tam Phong thường được xem là ứng viên hàng đầu.
Trương Tam Phong là nhân vật hiếm hoi vừa có nền tảng nội công thâm hậu, vừa đạt tới cảnh giới tự sáng tạo võ học. Sau khi tiếp xúc với tinh yếu của Cửu Dương chân kinh, ông dần xây dựng con đường riêng, sáng lập Võ Đang và phát triển những tuyệt học mang dấu ấn cá nhân như Thái Cực quyền, Thái Cực kiếm và Thuần Dương Vô Cực Công.
Điểm đáng chú ý ở Trương Tam Phong không nằm ở số lượng tuyệt kỹ ông sở hữu, mà ở khả năng hiểu võ học đến mức có thể vượt khỏi khuôn khổ chiêu thức. Trong Ỷ thiên đồ long ký, hình tượng này được xây dựng như một bậc đại tông sư đã đi qua hơn trăm năm tu luyện, có độ sâu nội lực và sự lĩnh ngộ mà phần lớn cao thủ khác khó chạm tới.
Xếp sau Trương Tam Phong thường là Quách Tĩnh. Nhân vật trung tâm của Anh hùng xạ điêu và là một trong những trụ cột của Thần điêu đại hiệp sở hữu nền tảng võ học đặc biệt toàn diện. Quách Tĩnh tu luyện Cửu Âm chân kinh, học nội công Toàn Chân giáo và tinh thông Giáng Long Thập Bát Chưởng.
Không dừng ở đó, Quách Tĩnh còn sử dụng Song Thủ Hỗ Bác của Chu Bá Thông, Không Minh Quyền và tiếp thu nhiều tinh hoa từ những cao thủ thuộc nhóm Ngũ Tuyệt. Điểm mạnh của ông là khả năng kết hợp nhiều môn võ tưởng như khác biệt thành một hệ thống chiến đấu chắc chắn, ổn định và cực kỳ thực dụng.
Ở giai đoạn cuối Thần điêu đại hiệp, Quách Tĩnh được mô tả ở cảnh giới gần như hoàn thiện. Nếu không tử chiến bảo vệ Tương Dương và có thêm nhiều năm tu luyện, giới mê võ hiệp thường cho rằng thực lực của ông còn có thể tiến xa hơn nữa.
Dương Quá là cái tên tiếp theo khó bỏ qua. Con đường võ học của Dương Quá khác hẳn Quách Tĩnh. Nếu Quách Tĩnh thiên về nền tảng vững chắc và tích lũy từng bước, Dương Quá lại phát triển theo hướng biến hóa, phá cách và luôn tìm cách vượt khỏi giới hạn thông thường.
Dương Quá từng học Cáp Mô Công từ Âu Dương Phong, tiếp xúc với Cửu Âm chân kinh, tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, học kiếm pháp cổ mộ và đặc biệt là kế thừa con đường kiếm đạo của Độc Cô Cầu Bại. Sau khi mất một cánh tay, ông tiếp tục phát triển võ công theo hướng mới và sáng tạo Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng.
Chính Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng giúp Dương Quá tạo dấu ấn riêng trong thế giới Kim Dung. Võ công của ông không còn đơn thuần là tập hợp những tuyệt học đã học được, mà là kết quả của trải nghiệm, cảm xúc và sự lĩnh ngộ cá nhân. Đây cũng là lý do nhiều người cho rằng Dương Quá có tiềm năng vượt lên rất cao nếu con đường tu luyện kéo dài hơn.
Trương Vô Kỵ là trường hợp đặc biệt. Xét riêng về cấu hình võ học, nhân vật này gần như không thua bất kỳ ai trong Xạ điêu tam bộ khúc. Trương Vô Kỵ luyện thành Cửu Dương thần công, học Càn Khôn Đại Na Di, Thái Cực quyền, Thái Cực kiếm, Thất Thương Quyền và võ công Thánh Hỏa Lệnh.
Nội lực của Trương Vô Kỵ thuộc hàng mạnh nhất trong toàn bộ ba tác phẩm. Khả năng học võ nhanh, phục hồi mạnh và thích nghi trong chiến đấu cũng là ưu thế rất lớn. Tuy nhiên, điểm khiến nhân vật thường bị xếp sau một số tiền bối nằm ở kinh nghiệm thực chiến, khí thế và sự quyết đoán.
Nếu chỉ xét nền tảng võ công, Trương Vô Kỵ hoàn toàn có thể cạnh tranh vị trí rất cao, thậm chí vượt Dương Quá trong một số cách đánh giá. Nhưng xét tổng thể cảnh giới, kinh nghiệm và khả năng vận dụng trong những trận chiến sinh tử, ông vẫn thường bị đặt sau Trương Tam Phong và Quách Tĩnh.
Ngoài bốn cái tên trên, Xạ điêu tam bộ khúc còn có nhiều cao thủ đủ sức bước vào nhóm đỉnh cao như Vương Trùng Dương, Chu Bá Thông và Giác Viễn đại sư. Vương Trùng Dương từng đứng đầu Ngũ Tuyệt đời đầu và được xem là cao thủ số một thời Anh hùng xạ điêu. Chu Bá Thông sở hữu nội công thâm hậu, tinh thông Không Minh Quyền và Song Thủ Hỗ Bác, đồng thời có khả năng chiến đấu rất khó lường.
Giác Viễn đại sư lại là một trường hợp khác. Ông không nổi bật vì kinh nghiệm giao đấu mà nhờ nội lực Cửu Dương cực kỳ hùng hậu. Những gì Giác Viễn để lại còn gián tiếp ảnh hưởng đến sự hình thành của nhiều hệ phái và võ học về sau.
Tiểu Long Nữ cũng là nhân vật không thể bỏ qua khi xét đến tốc độ, khinh công và sự tinh tế trong kiếm pháp. Tuy nhiên, nếu đặt cạnh những đại tông sư có nội lực cực sâu như Trương Tam Phong, Quách Tĩnh hay Trương Vô Kỵ, cô khó đứng ở nhóm đầu tuyệt đối.
Riêng Hoàng Dung nổi bật hơn ở trí tuệ, khả năng ứng biến và kinh nghiệm giang hồ. Võ công của nàng không yếu, nhưng sức mạnh lớn nhất vẫn nằm ở đầu óc, khả năng nhìn người và xử lý tình huống.
Vì vậy, nếu buộc phải chọn một nhân vật đứng đầu toàn bộ Xạ điêu tam bộ khúc, Trương Tam Phong là lựa chọn có sức thuyết phục nhất. Nhưng chính việc Quách Tĩnh, Dương Quá và Trương Vô Kỵ đều sở hữu những ưu thế riêng mới khiến cuộc tranh luận về cao thủ số một trong thế giới Kim Dung chưa bao giờ thực sự khép lại.