Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Arthur Golden, phim kể hành trình từ cô bé Chiyo Sakamoto nghèo khó trở thành geisha huyền thoại Sayuri Nitta, trong bối cảnh Kyoto những năm trước và trong Thế chiến II. Nhân vật này sau đó đã trở thành một biểu tượng sắc đẹp ám ảnh trên màn ảnh rộng.
Mặc dù câu chuyện thuần Nhật, ê-kíp sản xuất phim lại đưa ra quyết định gây sốc khi giao ba vai geisha chính cho ba ngôi sao Hoa ngữ gồm Chương Tử Di (vai chính Sayuri), Củng Lợi (vai Hatsumomo) và Dương Tử Quỳnh (vai Mameha). Lý do được đưa ra là dựa trên tài năng, khả năng diễn xuất và sức hút ngôi sao toàn cầu.
Chương Tử Di, khi đó đang ở đỉnh cao danh vị sau phim Ngọa Hổ Tàng Long, được cho là đã có màn thử vai xuất sắc, thể hiện trọn vẹn sự chuyển mình từ cô gái mong manh đến geisha quyến rũ.
Tuy nhiên, quyết định này ngay lập tức vấp phải làn sóng phản ứng dữ dội, đặc biệt từ công chúng và giới truyền thông Nhật Bản. Nhiều ý kiến cho rằng đây là sự thiếu tôn trọng, làm méo mó hình ảnh văn hóa truyền thống tinh tế của geisha. Việc một diễn viên Trung Quốc thủ vai biểu tượng văn hóa Nhật được coi là động chạm sâu sắc.
Tờ Yomiuri Shimbun khi đó nhận xét phim giống như "giấc mơ Hollywood", có xu hướng đơn giản hóa hình ảnh châu Á. Sự chỉ trích ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu, khi phim chỉ đạt mức trung bình tại thị trường Nhật.
Trái ngược với phản ứng trong nước, hình ảnh Chương Tử Di trong vai Sayuri được đón nhận nồng nhiệt ở thị trường quốc tế. Giới phê bình phương Tây như Roger Ebert ca ngợi vẻ đẹp "ngây ngất" và diễn xuất tinh tế của cô trong phim. Tại Việt Nam và nhiều nước châu Á, báo chí cũng không tiếc lời tán dương khi Chương Tử Di "tỏa sáng rực rỡ", đưa Sayuri trở thành biểu tượng sắc đẹp châu Á. Thành công về mặt hình ảnh và kỹ thuật của phim được khẳng định với 3 tượng vàng Oscar ở các hạng mục Quay phim, Thiết kế phục trang và Chỉ đạo nghệ thuật.
Hồi Ức Của Một Geisha sau cùng vẫn là một tác phẩm đáng xem nhờ vẻ đẹp hình ảnh tuyệt mỹ và diễn xuất đỉnh cao. Tuy nhiên, câu chuyện đằng sau hậu trường đã trở thành một bài học kinh điển về sự nhạy cảm văn hóa trong kỷ nguyên điện ảnh toàn cầu hóa. Phim cho thấy, bên cạnh nghệ thuật và giải trí, việc tôn trọng bản sắc và lịch sử của một dân tộc là yếu tố then chốt để chạm đến trái tim khán giả một cách trọn vẹn.