*Lưu ý: bài viết tiết lộ nội dung phim
Ai Thương Ai Mến là bộ phim hài - gia đình - tâm lý lấy bối cảnh miền Tây sông nước, xoay quanh cuộc đời Mến (Thu Trang) - người phụ nữ buộc phải trở thành trụ cột sau biến cố mất cha mẹ.
Một mình Mến gánh nợ, nuôi hai em là Thương (Trâm Anh) và Thiệt (Quốc Đạt), đồng thời đối diện với những lựa chọn khó khăn giữa tình yêu, trách nhiệm và số phận. Câu chuyện được kể đan xen giữa hiện tại và quá khứ, từng bước hé lộ những mất mát đã định hình cuộc đời các nhân vật.
Ngay từ mở đầu, Thương đặt ra câu hỏi dành cho Mến: "Chị có mong ước gì cho bản thân mình không?". Câu hỏi tưởng chừng giản dị này trở thành mạch dẫn xuyên suốt, khi các nhân vật - đặc biệt là Mến liên tục phải gác lại mong muốn cá nhân để gồng gánh gia đình và vượt qua những ràng buộc vô hình của thời cuộc.
Ai Thương Ai Mến bắt đầu bằng không khí đời thường, có yếu tố hài, trước khi nhanh chóng chuyển sang bi kịch và khép lại bằng một đoạn kết lắng đọng. Cách chuyển biến cảm xúc khá rõ ràng giúp phim tạo cao trào, tuy nhiên việc thay đổi nhịp từ hài sang bi lại diễn ra khá nhanh. Bên cạnh đó, cách kể chuyện đan xen giữa hiện tại và quá khứ đôi lúc đòi hỏi khán giả phải tập trung để theo dõi.
Một trong những điểm sáng dễ nhận thấy là bối cảnh miền Tây được tái hiện mộc mạc và gần gũi. Hình ảnh nghề làm bánh tráng, tiếng đờn ca tài tử, sinh hoạt gia đình ven sông hay những ngôi nhà đơn sơ góp phần tạo nên không khí đặc trưng cho bộ phim. Những chi tiết nhỏ như của hồi môn mẹ để lại được cài cắm tiết chế, mang ý nghĩa gợi nhắc ký ức và tình thân hơn là yếu tố minh họa.
Phần thoại của phim không dày đặc cao trào, nhưng vẫn có những câu nói đủ sức nặng cảm xúc. Tiêu biểu là lời của Mến (Thu Trang): "Tụi bây nhỏ, tụi bây ngã tau đỡ được. Tau ngã là cái nhà này chết" - câu thoại phản ánh rõ áp lực của người chị phải gánh vác cả gia đình.
Về tuyến nhân vật, Mến (Thu Trang) là trung tâm với cuộc đời nối tiếp bi kịch, khi trách nhiệm gia đình gần như xóa nhòa đời sống riêng. Khả (Ngọc Thuận) là nhân vật gây bất ngờ khi hiện lên như một người đàn ông thương vợ, nhưng phải trả giá cho những lỗi lầm trong quá khứ, tạo chiều sâu tâm lý đáng chú ý.
Thương (Trâm Anh) đại diện cho một mối tình dang dở, nhiều tiếc nuối, trong khi Chờ (Võ Điền Gia Huy) hiện lên chân chất, thật thà, yêu Thương theo cách lặng lẽ và sẵn sàng hy sinh, thậm chí tự nguyện nhận tội thay Khả để báo đáp ân nghĩa gia đình Mến & Thương.
Ở chiều ngược lại, một số nhân vật chưa được khai thác trọn vẹn. Thiệt (Quốc Đạt / Trương Minh Thảo) xuất hiện ở đầu và cuối phim nhưng khá mờ nhạt, đặc biệt khi bi kịch được đẩy lên cao trào thì vai trò nhân vật này gần như biến mất khỏi mạch kể. Nhân vật Thắm (Khả Như) tạo được xung đột nhưng vẫn chưa đủ để để lại dấu ấn mạnh mẽ.
Bù lại, các vai cameo được sử dụng hợp lý, góp phần giảm bớt không khí bi lụy và tạo khoảng thở cần thiết cho người xem. Nhờ đó, Ai Thương Ai Mến không rơi vào trạng thái quá nặng nề dù liên tục khai thác những mất mát và hy sinh.
Nhìn chung, Ai Thương Ai Mến cho thấy nỗ lực rõ rệt của Thu Trang trong việc mở rộng hướng đi với dòng phim tâm lý - gia đình. Dù vẫn còn những hạn chế ở nhịp kể và cách triển khai, bộ phim vẫn ghi dấu bởi cảm xúc chân thành, màu sắc miền Tây rõ nét và câu chuyện gia đình mang tính nhân văn.