Trong tiểu thuyết võ hiệp Cổ Long, sức mạnh của một nhân vật hiếm khi chỉ được đo bằng nội lực hay số lượng chiêu thức. Điều làm nên vị thế của các nam chính còn nằm ở tốc độ, kinh nghiệm thực chiến, khả năng quan sát và trạng thái tinh thần khi đối mặt với sinh tử. Chính vì thế, bảng xếp hạng mười nam chính có võ công nổi bật nhất luôn tạo ra nhiều tranh luận trong cộng đồng yêu kiếm hiệp.
Đứng ở vị trí thứ mười là Sở Lưu Hương, nhân vật trung tâm của Sở Lưu Hương truyền kỳ. Ông được giang hồ gọi là "Đạo soái", nổi tiếng bởi sự phong lưu, bình tĩnh và khả năng phá giải những vụ án phức tạp.
Thế mạnh lớn nhất của Sở Lưu Hương là khinh công. Tốc độ và thân pháp của ông đạt đến mức rất ít người có thể đuổi kịp, giúp nhân vật nhiều lần thoát khỏi hiểm cảnh. Tuy nhiên, xét riêng khả năng đối đầu trực diện, Sở Lưu Hương thường dựa nhiều vào trí tuệ, ứng biến và kỹ năng né tránh hơn là sức mạnh áp đảo.
Xếp thứ chín là Đinh Bằng của Viên Nguyệt Loan Đao. Nhân vật này gắn liền với thanh đao cong hình trăng khuyết cùng hai tuyệt kỹ nổi tiếng là Thiên Ngoại Lưu Tinh và Thần Đao Trảm. Sau khi lĩnh hội được sức mạnh của ma đao, Đinh Bằng nhanh chóng bước vào hàng ngũ cao thủ hàng đầu. Khi chưa đầy ba mươi tuổi, ông đã được giang hồ tôn xưng là "Đao thần", cho thấy tốc độ tiến bộ và thiên phú hiếm có.
Vị trí thứ tám thuộc về Tiêu Thập Nhất Lang, nam chính của tiểu thuyết cùng tên. Lớn lên trong hoàn cảnh hoang dã, nhân vật sở hữu thính giác, khứu giác và phản xạ nhạy bén hơn người thường. Cuộc đời Tiêu Thập Nhất Lang thay đổi sau khi cứu Thẩm Bích Quân, kéo theo hàng loạt ân oán tình thù trong võ lâm. Khi đạt đến cảnh giới người và đao hợp nhất với Cát Lộc Đao, ông đủ sức đánh bại Liên Thành Bích, một trong những kiếm khách xuất sắc nhất đương thời.
Đứng thứ bảy là Mạnh Tinh Hồn trong Lưu Tinh Hồ Điệp Kiếm. Được đào tạo thành sát thủ từ nhỏ, Mạnh Tinh Hồn sở hữu kỹ năng ám sát, khả năng ẩn mình và bản lĩnh chiến đấu cực kỳ đáng sợ. Điểm mạnh của nhân vật này nằm ở sự chính xác, bình tĩnh và khả năng ra tay trong khoảnh khắc đối phương mất cảnh giác. Tuy sống bằng nghề giết người, Mạnh Tinh Hồn lại mang nội tâm nhiều giằng xé, khiến mỗi lần xuất thủ đều có chiều sâu tâm lý đặc biệt.
Hoa Vô Khuyết đứng ở vị trí thứ sáu. Là truyền nhân của Di Hoa Cung trong Tuyệt Đại Song Kiêu, Hoa Vô Khuyết có khí chất thanh nhã, đầu óc tỉnh táo và nền tảng võ công cực kỳ vững chắc. Tuyệt học tiêu biểu nhất của ông là Di Hoa Tiếp Ngọc, môn võ chú trọng lấy nhu khắc cương và hậu phát chế nhân. Người sử dụng có thể dẫn chuyển lực của đối phương, biến đòn tấn công thành công cụ phản kích. Tính cách điềm tĩnh của Hoa Vô Khuyết cũng rất phù hợp với cách vận hành của môn võ này.
Vị trí thứ năm thuộc về Phó Hồng Tuyết, nhân vật quan trọng trong Biên Thành Lãng Tử và Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao. Từ nhỏ, ông đã sống trong ám ảnh báo thù và luyện động tác rút đao hàng chục nghìn lần mỗi ngày. Sự khổ luyện biến Phó Hồng Tuyết thành một trong những đao khách đáng sợ nhất giang hồ. Đao pháp của ông đơn giản, lạnh lùng nhưng gần như không có động tác thừa. Dù mang nhiều khiếm khuyết về thể chất, Phó Hồng Tuyết vẫn đạt đến cảnh giới được hậu thế tôn xưng là "Đao thánh".
Đứng thứ tư là Lục Tiểu Phụng, nhân vật nổi tiếng với “bốn hàng lông mày” trong Lục Tiểu Phụng truyền kỳ. Ông vừa thông minh, hào sảng, vừa sở hữu võ công linh hoạt. Tuyệt kỹ Linh Tê Nhất Chỉ cho phép Lục Tiểu Phụng dùng hai ngón tay kẹp và hóa giải binh khí của đối thủ, kể cả những đòn kiếm cực nhanh. Bên cạnh đó, ông còn có khinh công Phượng Vũ Cửu Thiên và khả năng học hỏi võ học rất nhanh. Ngay cả Diệp Cô Thành cũng xem Lục Tiểu Phụng là kỳ tài hiếm gặp.
Thiết Trung Đường giữ vị trí thứ ba. Trong Đại Kỳ Anh Hùng Truyện, ông là đại hiệp có khí phách lớn, vừa trọng nghĩa vừa sở hữu võ công toàn diện. Thiết Trung Đường tinh thông tâm pháp Đại Kỳ Môn, Đại Kỳ Phong Vân Chưởng, Thiết Huyết Thập Nhị Thức và đặc biệt là Giá Y Thần Công. Sau khi tiếp nhận tinh hoa võ học của Dạ Đế, ông bước vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cao, gần như không còn điểm yếu rõ rệt trong chiến đấu.
Xếp thứ hai là Thẩm Lãng của Võ Lâm Ngoại Sử. Ông được xem là kỳ tài trăm năm khó gặp, kiếm pháp tự nhiên, linh hoạt và gần như không bị ràng buộc bởi khuôn mẫu. Cách chiến đấu của Thẩm Lãng mang vẻ ung dung, nhưng mỗi lần xuất kiếm đều ẩn chứa sức mạnh khó lường. Nhân vật còn được hậu thế tôn vinh là "Thiên hạ đệ nhất danh hiệp", vừa nhờ võ công vừa nhờ phong thái và trí tuệ.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Lý Tầm Hoan trong Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm. "Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát" đã trở thành câu nói biểu tượng của thế giới võ hiệp Cổ Long. Điều đáng sợ nhất ở phi đao của Lý Tầm Hoan không nằm ở kích thước hay sức phá hoại, mà ở độ chính xác tuyệt đối và tốc độ gần như vượt khỏi khả năng quan sát. Khi ông quyết định xuất đao, đối thủ thường đã không còn cơ hội né tránh. Võ công của Lý Tầm Hoan vì thế vượt khỏi phạm vi kỹ thuật thông thường, trở thành một cảnh giới tinh thần, nơi ý chí, tốc độ và niềm tin hòa làm một.
Bảng xếp hạng này vẫn có thể thay đổi tùy theo cách đánh giá của từng độc giả. Tuy nhiên, mười nhân vật trên đều đại diện cho những phong cách võ học tiêu biểu nhất trong tiểu thuyết Cổ Long, đồng thời góp phần tạo nên sức sống lâu dài cho các phiên bản phim ảnh chuyển thể suốt nhiều thập kỷ.