Hai cái tên Hồ Văn Cường xuất hiện trong hai lĩnh vực khác nhau nhưng lại cùng gợi nhắc đến hai vùng quê giàu bản sắc. Ca sĩ Hồ Văn Cường sinh ra tại Đồng Tháp, miền đất Tây Nam Bộ nổi tiếng với văn hóa sông nước và nền ẩm thực dân dã, phóng khoáng. Trong khi đó, cầu thủ Hồ Văn Cường quê ở Nghệ An, vùng đất miền Trung với truyền thống văn hóa lâu đời và khẩu vị ẩm thực đậm đà.
Dù không có mối liên hệ nào với nhau, hai Hồ Văn Cường lại vô tình tạo nên một sự kết nối thú vị khi nhắc đến quê hương của mình: cả miền Tây và miền Trung đều có một điểm chung trong văn hóa ăn uống, đó là sự yêu thích dành cho vị cay trong những bữa cơm thường ngày.
Không chỉ là một loại gia vị, ớt và vị cay trong văn hóa ẩm thực Việt còn phản ánh thói quen, khí hậu, cách thưởng thức món ăn và cả tính cách của con người từng vùng đất.
Người miền Tây và cái cay hài hòa trong vị ngọt sông nước
Đồng Tháp nói riêng và miền Tây Nam Bộ nói chung vốn nổi tiếng với nền ẩm thực phóng khoáng, giàu sản vật thiên nhiên. Trong những bữa cơm của người miền Tây, trái ớt thường xuất hiện bên cạnh chén nước mắm, nồi cá kho, món canh chua hay các món đồng quê dân dã.
Cái cay của miền Tây thường không quá áp đảo mà hòa quyện cùng nhiều tầng hương vị khác: vị ngọt của cá tôm sông nước, vị béo của nước cốt dừa, vị mặn của mắm, vị chua của me hay các loại trái cây dân dã.
Một chén nước mắm ớt cay xè có thể làm món cá lóc nướng trui thêm đậm đà; vài lát ớt hiểm trong nồi lẩu mắm giúp dậy mùi thơm đặc trưng; hay vị cay nhẹ trong các món kho khiến bữa cơm gia đình thêm trọn vị.
Với nhiều người miền Tây, ăn cay không chỉ để kích thích vị giác mà còn là cách làm món ăn trở nên “bắt cơm” hơn, tạo cảm giác gần gũi, vui vẻ trong những bữa ăn quây quần.
Người miền Trung và vị cay đậm đà trong món ăn quê nhà
Nếu miền Tây đưa vị cay vào sự hài hòa, mềm mại thì miền Trung lại nổi bật với cái cay mạnh mẽ và rõ nét. Nghệ An cùng nhiều tỉnh miền Trung từ lâu đã có truyền thống sử dụng ớt trong chế biến món ăn, xem vị cay như một phần không thể thiếu để tạo nên bản sắc.
Mảnh đất miền Trung có khí hậu khắc nghiệt, thiên nhiên nhiều thử thách. Trong đời sống ẩm thực, các gia vị mạnh như ớt, tiêu, gừng, sả thường được sử dụng để làm ấm cơ thể, đồng thời giúp món ăn thêm đậm đà.
Từ chén nước mắm ớt trong bữa cơm gia đình, các món kho, món rim cho đến những món ăn đặc sản của miền Trung, vị cay thường xuất hiện rõ ràng, tạo dấu ấn khó quên.
Với nhiều người con miền Trung, cái cay ấy không chỉ là khẩu vị mà còn gắn với ký ức quê nhà: vị cay trong bữa cơm mẹ nấu, trong những ngày mưa lạnh hay trong những món ăn giản dị nhưng đậm tình quê.
Một vị cay, hai cách thưởng thức
Dù khác nhau về địa lý và phong cách ẩm thực, miền Tây và miền Trung đều gặp nhau ở tình yêu dành cho vị cay. Nếu người miền Tây thường kết hợp cái cay với sự ngọt ngào, hào sảng của vùng sông nước, người miền Trung lại thể hiện cái cay mạnh mẽ, sâu sắc như chính tính cách của vùng đất nhiều nắng gió.
Từ Đồng Tháp đến Nghệ An, trái ớt không chỉ là gia vị mà còn là một phần câu chuyện văn hóa. Nó đi cùng bữa cơm gia đình, theo chân người xa quê và trở thành ký ức về nơi chôn nhau cắt rốn.
Câu chuyện về hai Hồ Văn Cường ở hai miền quê khác nhau vì thế cũng mở ra một góc nhìn thú vị: giữa những khác biệt về vùng miền, ẩm thực luôn có cách kết nối con người. Đôi khi, sự gặp gỡ ấy chỉ bắt đầu từ một điều rất nhỏ — như vị cay quen thuộc trong mỗi bữa ăn Việt.